Tôi là bạch nguyệt quang đã c h ế t sớm của phản diện.

 


Tôi là bạch nguyệt quang đã c h ế t sớm của phản diện.

Mười năm sau khi c h ế t, tôi được hệ thống hồi sinh.

Nhiệm vụ là phải đi cứu rỗi hắn người đã hoàn toàn hắc hóa.

Nhưng tôi lại mất hết ký ức.

Vì vậy khi vừa trông thấy phản diện từ xa, còn chưa kịp lại gần, đã bị thuộc hạ của hắn đuổi thẳng ra ngoài.

Lúc tôi chật vật bị ném xuống đất, trước mắt đột nhiên hiện ra vài dòng bình luận nổi lên:

【Lại đến nữa rồi, không đếm nổi đây là người thứ bao nhiêu đến "cứu rỗi" phản diện nữa.】

【Bao nhiêu năm nay, để ổn định tinh thần phản diện, sợ hắn hủy diệt thế giới, hệ thống đã sắp xếp vô số kẻ thay thế để công lược hắn.】

【Có người giống hệt vợ đã khuất của hắn, có người tính cách y hệt, thậm chí còn có người mang theo đầy đủ ký ức của người vợ đã c h ế t...】

【Nhưng không ngoại lệ, tất cả đều thất bại.】

【Người này vừa bình thường vừa không có gì nổi bật, liệu có thể cầm cự được mấy ngày đây?】

1.

Khi hệ thống đưa tôi xuyên vào đây, thì phản diện kẻ ảnh hưởng đến sự ổn định của toàn bộ thế giới này đã 34 tuổi và có một cậu con trai chừng mười tuổi.

Còn tôi, thì vừa tỉnh lại sau giấc ngủ dài, mù mờ mọi thứ, ký ức trống rỗng.

Tôi chỉ biết mình tên là Từ Nặc, năm nay 23 tuổi.

Thông tin này cũng là hệ thống mới vừa nói cho tôi biết.

Ngoài ra, nó còn dặn đi dặn lại về mức độ nguy hiểm của người phản diện đó, bảo tôi đừng đi vào vết xe đổ của những “người chơi” trước.

Vừa xuyên qua chưa bao lâu đã bỏ mạng.

Hệ thống nói người phản diện đó tên là Tần Cận Nam, đứng trên đỉnh kim tự tháp của thế giới về cả tiền tài lẫn quyền lực.

Hắn tàn nhẫn và độc ác, như một con dã thú hung hãn dễ phát cuồng.

Thứ duy nhất còn sót lại một chút lương tâm, có lẽ chỉ dành cho đứa con trai còn nhỏ tuổi của mình.

Tôi nhìn mình trong gương, trầm ngâm rất lâu.

Chỉ khẽ nói một câu: “Tôi không nghĩ bản thân có gì đặc biệt, đủ để khiến phản diện nhìn tôi bằng con mắt khác.”

Hệ thống im lặng nhìn tôi.

Hồi lâu sau, mới đầy ẩn ý nói một câu: “Ngươi là cơ hội cuối cùng. Nếu đến ngươi mà còn không được."

Nó lại ngừng lại ở đó, nhưng rồi kiên định nói tiếp: “Không, ngươi nhất định sẽ làm được.”


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu con đây à?

Ta bị phụ thân thô bạo nuôi dạy ở biên quan suốt mười bảy năm.