Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ.


 Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ.

Ra ngoài cùng tôi thì phải che kín từ đầu đến chân, chuông cửa vừa vang lên đã lập tức chui tọt vào tủ quần áo, ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên tay tôi.
Cho đến một ngày, tôi vô tình phát hiện trong điện thoại anh ấy có một bản ghi chú được đặt mật khẩu:
"Ngủ một giấc tỉnh dậy, tôi từ năm mười tám tuổi xuyên tới năm hai mươi tám tuổi."
"Tin tốt là: tôi thật sự ở bên cô gái mình đã thầm yêu nhiều năm."
"Tin xấu là: trong nhà không có ảnh cưới, tôi không đeo nhẫn cưới, đồ vest trong tủ cũng không phải cỡ của tôi."
"…Xong rồi, tôi là kẻ thứ ba."
Tôi: Hả??
1
Ngày thứ hai sau khi dọn vào nhà mới, chồng tôi gặp tai nạn xe hơi, hôn mê suốt một ngày một đêm trong bệnh viện.
Bác sĩ nói, ngoài việc mất đi ký ức mười năm, các chỉ số khác đều bình thường.
Nhưng tôi cứ cảm thấy, không chỉ là ký ức, mà hành vi của Lục Tầm bây giờ cũng hoàn toàn khác lạ.
Ví dụ như hiện tại.
Từ lúc chúng tôi về nhà từ bệnh viện đến giờ đã ba tiếng, Lục Tầm vẫn chưa ngừng lại.
Anh đi lòng vòng trong nhà hết lượt này đến lượt khác.
Trước tiên là nhìn kỹ bức tường mới được sơn lại gần đây.
Rồi lấy ra bộ vest cũ mà anh mặc lúc tốt nghiệp đại học, liên tục ướm thử.
Cuối cùng, anh siết mạnh ngón áp út trống không – nơi từng đeo nhẫn cưới, nhưng giờ vì tai nạn mà chiếc nhẫn đã mất, chỉ còn vết hằn nhợt nhạt.
Làm xong tất cả những việc đó, Lục Tầm như bị rút cạn sức lực.
Anh ngồi phịch xuống ghế sofa, mặt trắng bệch.
"Lục Tầm?"
Tôi gọi khẽ.
Anh nhìn tôi, ánh mắt vô thức lướt qua ngón tay đeo nhẫn cưới của tôi, cổ họng giật nhẹ, khó khăn nuốt xuống.
"Chúng ta... đã ở bên nhau bao lâu rồi?"
Tôi nhìn theo ánh mắt anh, dừng lại ở chiếc nhẫn trên tay mình, mặt hơi nóng lên.
"Hai năm rồi."
Nói ra cũng thật kỳ diệu.
Hồi cấp ba, chúng tôi vì tranh vị trí thủ khoa mà cãi nhau chí chóe.
Lên đại học lại tình cờ gặp lại ở một thành phố xa lạ, từ đối đầu gay gắt biến thành quý mến nhau.
Đến khi đi làm thì lại trở thành đối tác ăn ý, hiểu nhau không cần nói nhiều.
Thoáng cái, đã hơn mười năm trôi qua.
Cặp đôi năm xưa từng bị coi là "không thể nào" – giờ đã kết hôn được hai năm.
Từ phòng họp đến phòng ngủ, ở đâu cũng ăn ý, hòa hợp như thể sinh ra là để dành cho nhau.
Tôi còn đang chìm đắm trong hồi ức ngọt ngào của những ngày oan gia tương ái, bên tai đã vang lên tiếng hét mất kiểm soát của Lục Tầm:
"Hai... hai năm?!"
Anh ôm chặt lấy ngực, giọng gần như gào lên trong tuyệt vọng: "Hai năm rồi… mà vẫn chưa lên chính thất?"
Tôi bị anh làm giật mình: "…Lục Tầm, anh hét cái gì thế? Lên cái gì? Anh muốn lên chỗ nào?"
Lục Tầm ngẩn người hai giây, ánh mắt thoáng qua một tia ảm đạm, tay siết chặt lấy chiếc cốc trà.
"Thì ra là… em không chịu cho anh lên."
Tôi nhíu mày khó hiểu, ánh mắt rơi vào cái cốc nước trong tay anh, rồi bỗng như bừng tỉnh.
"Đúng, đúng là em không cho."
Công việc của anh rất áp lực, hay mất ngủ, nên tôi chưa bao giờ để anh uống trà vào buổi chiều.
Tôi rất vui vì Lục Tầm vẫn còn nhớ được những điều nhỏ nhặt như vậy.
Nhưng anh thì lại chẳng vui chút nào, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi, trông cứ như một kẻ đáng thương bị ăn sạch rồi còn bị chối bỏ.
Ngay cả sợi tóc trên đầu cũng tràn đầy uất ức.
"Thẩm Ninh, anh thật không ngờ… chúng ta bây giờ lại trở thành mối quan hệ như thế này."
Tôi mỉm cười ngượng ngùng:
"Em lúc trước cũng không ngờ đâu, cho nên mới nói, duyên phận thật sự là một điều kỳ diệu."
"…Duyên phận?"
Khóe môi Lục Tầm khẽ giật.
"Đây là duyên phận sao? Đây mà là duyên phận sao? Đây rõ ràng là… là…"
Lời nói nghẹn lại giữa chừng.
Anh quay đầu đi, dùng sức dụi mạnh khóe mắt.
Tôi hơi hụt hẫng, còn tưởng anh sắp nói ra câu tỏ tình gì lãng mạn.
Nhưng mà, từ hồi cấp ba, Lục Tầm đã là kiểu học bá lạnh lùng khắt khe, sau khi đi làm lại càng phát huy triệt để cái kiểu "nói càng ít càng sang".
Cho nên, suốt hai năm kết hôn qua, việc tôi yêu thích nhất chính là dụ dỗ anh nói mấy câu dirty talk trên giường.
Cảnh tôi mê nhất chính là lúc anh mặt đỏ tai hồng, lý trí còn đó nhưng lại cam lòng sa ngã.
Tất nhiên rồi.
Nếu tôi chịu khó đầu tư thêm chút công sức và tinh thần, thì còn có thể ép ra được vài tiếng th ở d ồn d ập gợ i c ảm từ giữa kẽ răng nghiến chặt của anh.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu con đây à?

Ta bị phụ thân thô bạo nuôi dạy ở biên quan suốt mười bảy năm.

Tôi là bạch nguyệt quang đã c h ế t sớm của phản diện.