“Em không thấy kí//ch th///ích à?”
“Em không thấy kí//ch th///ích à?”
“Đừng… đừng… về nhà đã…” Trời đất! Mộng Thanh chung sống với Trịnh Khải Thiên cũng đã nửa năm, cô thừa hiểu nhu cầu anh như thế nào! Có khi hai người đang đi siêu thị anh lại kéo cô vào WC để làm chuyện ấy… không lẽ bây giờ anh muốn cô sao?
Trịnh Khải Thiên cười cười khi nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của cô. Anh thôi trêu cô nữa, anh gõ vào trán cô một cái, nói: “Thôi, không trêu em nữa. Nhìn đây, anh có thứ muốn cho em xem.”
Trịnh Khải Thiên vén một bên áo lên, lộ ra hình xăm còn chưa tróc mài, chứng tỏ chỉ vừa mới được xăm gần đây.
Hình xăm đó là tên của cô. Chỉ một chữ ‘Thanh’.
Mộng Thanh muốn chạm ngón tay vào hình xăm ấy, ánh mắt cô tràn đầy sự kinh ngạc. Cô không bao giờ nghĩ người ấy lại khắc tên cô vào da thịt trong khi anh từng bảo với cô anh rất sợ nỗi đau về thân thể, bởi vì lúc bé anh từng bị gia đình ngư////ợc đ/////ãi.
Và anh cũng sợ, sợ mất đi em.
Tên: Làm Dâu nhà họ Trịnh
Nhận xét
Đăng nhận xét