(H) “Chú Trịnh, chúng ta… làm vậy có đúng không?” “Muốn gần gũi với anh thì có gì mà không đúng?”

 

(H) “Chú Trịnh, chúng ta… làm vậy có đúng không?”
“Muốn gần gũi với anh thì có gì mà không đúng?”
“… Ý tôi là… á…”
Câu chưa dứt đã bị ngắt ngang bởi cú se nhẹ nơi đầu ng*c. Trịnh Khải Thiên khẽ c*n lên vành tai cô, thì thầm:
“Anh muốn có em.”
“Đừng nói gì nữa… để sau hẵng tính.”
Mộng Thanh nuốt nước bọt, ngước nhìn anh. Cô biết rõ anh đã rất kìm nén – ngay từ lúc ở xe. Vậy mà đến giờ, anh vẫn dành thời gian dịu dàng dạo đầu cho cô, để cô cảm thấy an toàn.
Cô từng mang một bóng tối rất lớn về chuyện thân mật, thứ bóng tối mang tên “Trịnh Nhược Quân”. Phải mất rất lâu cô mới dám tự bước ra, hy vọng có thể một lần được yêu trọn vẹn… nhưng thật lạ, lần đầu tiên lại dành cho một người không phải người yêu.
Có thể là vì thuốc. Cũng có thể là vì lòng ích kỷ đang khao khát được yêu thương.
Một khi đã bước vào mớ cảm xúc hỗn loạn này, thì chỉ còn cách buông mình trôi theo.
Cô ngước nhìn anh, cất giọng run run:
“Chúng ta… vào phòng được không?”
Trịnh Khải Thiên không trả lời bằng lời, mà nhẹ nhàng bế cô lên. Hai chân cô vòng qua eo anh, anh siết chặt eo cô bằng một tay, tay còn lại đỡ lấy phía sau lưng cô, vừa đi vừa để cơ thể cô ma sát với mình qua lớp vải dày. Cảm giác ấy khiến Mộng Thanh gần như nghẹt thở.
Đặt cô xuống mép giường, anh để mặt cô áp sát phần dưới của mình. Cô đưa tay định tháo thắt lưng thì bị anh giữ lại, ánh mắt anh cong cong, giọng khàn khàn:
“Dùng miệng tháo cho anh.”
“…”
Cô tròn mắt. Trịnh Khải Thiên chỉ cười, vỗ nhẹ lên đỉnh đầu cô:
“Nhanh đi em.”
Tên: Làm Dâu Nhà Họ Trịnh


Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu con đây à?

Ta bị phụ thân thô bạo nuôi dạy ở biên quan suốt mười bảy năm.

Tôi là bạch nguyệt quang đã c h ế t sớm của phản diện.