Kể từ sau khi gả cho Tần Việt, mỗi lần gần gũi với anh ta, tôi đều có cảm giác như bị tra tấn vậy, vô cùng đau đớn.

 "Kể từ sau khi gả cho Tần Việt, mỗi lần gần gũi với anh ta, tôi đều có cảm giác như bị tra tấn vậy, vô cùng đau đớn.



Bạn thân thấy tay tôi bầm tím, tưởng tôi bị bạo hành gia đình, liền khuyên tôi ly hôn.


Đúng lúc tôi đang chuẩn bị ký vào đơn ly hôn với Tần Việt, trước mắt bỗng hiện lên vài dòng bình luận như ảo giác:


【Cười xỉu, vốn liếng nhiều quá cũng là một cái tội, lần đầu thấy nữ chính đòi ly hôn vì nam chính quá ""mạnh"" đó trời!】


【Đừng nghe lời con trà xanh đó! Nó ganh tị vì cô xuống quê mà vẫn vớ được chồng tốt đấy! Cô mà thật sự ly hôn là bị nó bán vào xưởng đen làm cả đời đó! Nam chính thật lòng yêu cô, sau này tìm cô cả đời, không cưới ai khác!】


【Trời ơi, cưới rồi còn ngại gì nữa! Nếu anh ấy làm cô khó chịu thì nói ra đi chứ! Ghét nhất cái kiểu nữ chính không biết mở miệng!】


Tôi khựng lại một chút, siết chặt tờ đơn ly hôn trong tay.


Sau đó, dưới ánh mắt sâu thẳm của Tần Việt, tôi đỏ mặt, ngượng ngùng nói:


""Anh… anh lần sau có thể nhẹ một chút được không?""


01


“Tịnh Tuyết, em nhất định phải ly hôn sao?”


“Anh làm chưa tốt chỗ nào, em cứ nói ra, anh sẽ sửa.”


Giọng nói trầm thấp và căng thẳng của người đàn ông kéo tôi về thực tại, tách khỏi mấy dòng bình luận kỳ quái kia.


Tôi ngước mắt nhìn anh.


Lúc này mới nhận ra hốc mắt Tần Việt đã hơi đỏ lên.


Hai tay anh siết chặt thành nắm đấm, đến nỗi khớp ngón tay đều trắng bệch.


Nếu không phải vừa rồi thấy những dòng bình luận kia, có lẽ tôi đã nghĩ rằng… anh định đánh tôi thật.


Nhớ đến lời bình luận, tôi siết chặt tờ đơn ly hôn trong tay.


Sau đó cố kìm nén sự xấu hổ, đỏ mặt nhỏ giọng nói:


""Anh… lần sau có thể nhẹ một chút không?""


""Em… em không thích như vậy, rất đau.""


Nói xong, tôi cúi đầu xuống, không dám nhìn anh.


Tôi không biết các cặp vợ chồng khác thế nào.


Nhưng mỗi lần gần gũi với Tần Việt, tôi đều đau đến mức toàn thân run rẩy, như bị tra tấn vậy.


Còn anh thì hình như cũng chẳng thấy thoải mái, mặt mày lúc nào cũng nhăn nhó.


Có lúc vì quá vội, chỉ cần hơi dùng sức, liền khiến cánh tay tôi đầy vết bầm tím.


Tôi thật sự sợ khi anh chạm vào.


Đến mức bây giờ, cứ đến buổi tối là tôi lại căng thẳng, chỉ cần anh bước vào phòng là tôi bắt đầu run rẩy, thậm chí còn nổi mẩn đỏ.


Chẳng bao lâu sau, tôi nghe thấy Tần Việt lên tiếng đáp lại.


Giọng anh vừa bất ngờ vừa đầy hối hận: “Chẳng lẽ chỉ vì anh khiến em khó chịu trên giường mà em muốn ly hôn với anh sao?”


Tôi không dám nhìn vào mắt anh, chỉ cúi đầu lí nhí “ừ” một tiếng.


Tần Việt như đang cố hít sâu một hơi.


Rồi anh nghiêm túc nói với tôi: “Anh hiểu rồi, lần sau… anh sẽ chú ý.”


Lúc này tôi mới ngẩng đầu lên.


Chỉ thấy vành tai anh đã đỏ bừng, trông còn có chút xấu hổ.


Nhưng ngay sau đó, anh móc trong túi ra một quả trứng gà, đưa cho tôi.


“Ăn quả trứng đi, bồi bổ một chút.”


Tôi đưa tay nhận lấy, quả trứng vẫn còn ấm nóng.


Chưa kịp nói gì thì anh đã vớ lấy tờ đơn ly hôn trên bàn.


“Cái này anh cầm trước nhé. Những gì em nói anh đều sẽ sửa, nhưng sau này không được nhắc đến chuyện ly hôn nữa.”


Nói xong, anh vác lưỡi liềm treo trên tường rồi sải bước ra đồng.


Tôi cầm quả trứng gà trong tay, cảm nhận được chút ấm áp truyền đến, không nhịn được mím môi cười khẽ.


Bình luận lại hiện lên, đầy ngạc nhiên:


【Ủa? Không phải định ly hôn sao?】


【Nữ chính tự dưng biết nói chuyện rồi hả trời?】


【Nói thẳng ra có phải đỡ rắc rối không! Phúc phận của nữ chính còn ở phía sau đó!】


Đúng lúc này, ngoài sân vang lên tiếng gọi của Trần Uyển.


“Tịnh Tuyết, cậu có ở nhà không?”


Và ngay khi giọng cô ta vang lên, bình luận cũng ập tới:


【Mẹ ơi, con trà xanh đen tối này lại tới xúi nữ chính ly hôn rồi!】


【Nữ chính tuyệt đối đừng nghe lời cô ta! Từ nhỏ đến lớn, cô ta luôn ganh tị với cô! Lúc cô với nam chính nên đôi, chính là bị cô ta giở trò, vốn dĩ muốn gả cô cho lão độc thân trong làng, không ngờ lại giúp cô và nam chính đến với nhau!】


【Cô ta chính là người hại cả đời cô đấy!】


Nghe vậy, tôi bất giác siết chặt nắm tay.


Sau đó, ngay trước khi Trần Uyển bước vào, tôi nhanh chóng nhét quả trứng Tần Việt đưa vào túi quần. "

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu con đây à?

Ta bị phụ thân thô bạo nuôi dạy ở biên quan suốt mười bảy năm.

Tôi là bạch nguyệt quang đã c h ế t sớm của phản diện.