Quên mang chìa khóa nhà, tôi giơ tay ấn chuông: “Con m a trong nhà, mở cửa giùm cái coi.”

 Quên mang chìa khóa nhà, tôi giơ tay ấn chuông:


“Con m a trong nhà, mở cửa giùm cái coi.”



Bên trong im lặng một lúc lâu, mới có giọng nói rụt rè vang lên:


“Cô nhớ nhầm rồi, ở đây không có m a đâu.”


Tôi bật cười:


“Đừng giả vờ nữa. Hai hôm nay cứ thay đồ ngủ là mũi chảy m ,áu giữa chừng. Không phải m ày làm thì còn ai vào đây nữa?”


1


Hai ngày gần đây trong nhà cứ xảy ra chuyện kỳ lạ.


Ví dụ như đang tắm thì rèm bị kéo hé ra một khe nhỏ.


Lắng nghe kỹ còn có tiếng xì xì khe khẽ nữa.


Ban đêm khi ngủ, thỉnh thoảng lại có cảm giác kỳ quái, như có thứ gì đó phấn khích dính chặt lấy lưng mình.


Thật sự là... quá k,ích th,ích luôn.


Nhưng vì an toàn, tôi vẫn quyết định mời người đến xem thử.


Phân vân giữa việc đi tìm đạo sĩ hay bác sĩ, tôi cuối cùng chọn tra cứu trên Mỗ Độ (tức Baidu).


Mỗ Độ quả nhiên thần kỳ, chỉ mất hai phút đã "chuẩn đoán" tôi bị u ,ng th ,ư.


Lý do là: mấy hôm trước tôi từng bị t ,ai n ,ạn giao thông, đầu có thể đã bị t,ổn th,ương.


Thế là sau khi thức dậy, tôi vội vàng đặt lịch khám chuyên khoa cho mình.


2


Ai ngờ... nói đ ,ầu ó ,c có vấn đề thì đúng là có vấn đề thật.


Vừa ra khỏi nhà liền phát hiện quên mang theo kết quả khám.


Quay lại cửa nhà, tôi sờ túi thì mới biết: chìa khóa hình như để trong túi đựng hồ sơ rồi.


Tôi giằng co một lúc, cuối cùng quyết định thử gõ cửa.


“Con m a trong đó, mở cửa giùm cái.”


Bên trong im lặng một lúc lâu, rồi vang lên một giọng nói dò xét:


“Chào… chào người lạ, cô nhớ nhầm rồi, ở đây không có m a đâu.”


Tôi cười:


“Hồi nãy thay đồ, giữa không trung tự nhiên bị chảy m ,áu cam. Không phải m ày thì ai?”


Vừa dứt lời, tách, khóa cửa liền mở.


Một giọng nói yếu ớt vang lên, lúng túng giải thích:


“Khi cô thay đồ tôi đã quay đi rồi… xin đừng hiểu lầm, tôi không phải loại m a x ,ấu x ,a gì cả.”


Ánh mắt nóng rực như muốn thiêu cháy quần áo tôi, còn bày đặt giả vờ.


Tôi nhướn mày:


“Ồ, giờ không chối chuyện trong nhà có m a nữa à?”


Phía trên đỉnh đầu tôi khựng lại một giây, rồi văng vẳng mấy tiếng xin lỗi.


Tôi nhìn vào lối vào trống không, tìm hồi lâu… suýt thì không nhịn được:


“Cậu trước tiên xuống khỏi đèn chùm nhà tôi đã.”


Vài giây sau, một cậu th ,iếu n ,iên cao ráo từ từ hiện ra trước mắt tôi.


Đôi tay xương khớp thon dài, đẩy nhẹ cặp kính viền vàng lạnh lùng kiềm chế.


“Xin lỗi, tôi sợ làm cô hoảng.”


Ờ, s,ợ làm tôi hoảng, mà tay cậu run cái gì?


Tôi gãi đầu, nhớ ra chuyện chính bèn hỏi:


“Tôi quay về lấy kết quả khám, cậu có biết…”


Còn chưa nói hết câu, cái túi tôi tiện tay ném đâu đó đã được cậu ấy đặt ngay ngắn vào tay tôi.


Tôi kinh ngạc:


“Rành đến mức này, còn bảo là bình thường không lén nhìn tôi?”


“Là lúc làm việc nhà tình cờ thấy được.”


Nói rồi, cậu xắn tay áo sơ mi, tự hào dắt tôi ra ban công:


“Lúc cô gõ cửa, tôi đang giặt đồ.”


Nhưng khi nhìn thấy cái đang giặt là cái gì, thì giọng nói đầy tự hào ấy lập tức ngưng bặt.


Trong chậu nước đầy bọt như núi nhỏ, yên tĩnh nằm đó là… một chiếc áo dây.


Tôi cầm lên, nhìn vết lõm tạo thành từ chiếc áo.


Hừm… con m a này có bản lĩnh đấy.


Tôi thừa nhận, lúc đầu là tôi lớn tiếng quá với cậu ấy.


À phải, nhắc đến chữ “lớn”…


Cậu ấy hình như đoán ra tôi đang nghĩ gì, vội vàng hấp tấp bước đến:


“Hôm nay cô đi bệnh viện phải không?”


Yết hầu khẽ rung, ngượng đến mức không dám ngẩng đầu.


“Xe tôi đỗ ngay gần đây.”


Thực sự lịch hẹn khá gấp.


Tôi liếc nhìn th ,iếu n,iên e thẹn, không nhịn được trêu:


“Tôi nói không cần đưa đi, cậu sẽ nghe sao?”


“Lái xe rất ng,uy h,iểm. Xin lỗi.”


Cậu ấy rất bướng.


Bướng đến mức tôi dường như thấy được trong ánh mắt phản chiếu kia, là ngọn lửa vụ t ,ai n ,ạn ba ngày trước.


Tôi xua tay:


“Cứ coi như trải nghiệm xe không người lái đi.”


3


Tôi hối hận rồi.


Ai ngờ một chiếc Rolls-Royce đàng hoàng lại in họa tiết dâu tây?


Chỉ còn biết nghiến răng khen lấy lệ:


“Dễ thương thật đó.”


Trán cậu ấy lấm tấm mồ hôi vì căng thẳng:


“Là mẫu giống với chiếc áo dây của cô, tôi đặt làm riêng.”


Tên này… rốt cuộc đã lén quan sát tôi bao lâu rồi?


Thành thật mà nói, chiếc xe này từng xuất hiện nhiều lần trong khu.


Tôi cứ tưởng là gu thẩm mỹ kỳ quái của tiểu thư nhà giàu nào.


Ai ngờ lại là tâm tư thầm kín không dám nói của một cậu trai trẻ.


Tôi giả vờ không thấy bàn tay đang run nhẹ vì xấu hổ của cậu, thản nhiên ngồi vào chỗ cửa xe được mở ra cho mình.


Khi tôi điều chỉnh gương chiếu hậu,


Cậu ấy nhìn qua lớp kính, cẩn trọng hỏi một câu đã suy nghĩ rất lâu:


“Làm sao mà Vụ Vụ có thể nhìn thấy…”


Phần sau chưa kịp nói ra.


Dù sao thì việc nhìn thấy có m a trong nhà mình, nghe vừa đáng sợ vừa khó nghe.


Nên chỉ mới mở đầu, cậu đã vội c ,ắn chặt môi, vẻ mặt như vừa phạm lỗi.


“Đừng đuổi tôi đi, tôi xin cô”


“Tôi sẽ không làm vậy.”


Tôi len lén ngẩng đầu, ánh mắt đầy cẩn trọng trong gương chiếu hậu chạm vào mắt tôi.


Ánh nhìn ấy nóng rực, khiến tôi lập tức quay đầu đi.


Tất nhiên là tôi nhìn thấy được cậu rồi.


Ngón tay tôi khẽ lướt qua tờ kết quả khám lạnh lẽo, những lời chưa nói ra, tôi nuốt ngược trở lại.


Bởi vì… tôi cũng là m a.


Ba ngày trước, trong vụ t ,ai n ,ạn xe đó, cậu đã liều mạng đẩy tôi ra khỏi vụ nổ.


Tôi, đã ch ,et rồi...

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu con đây à?

Ta bị phụ thân thô bạo nuôi dạy ở biên quan suốt mười bảy năm.

Tôi là bạch nguyệt quang đã c h ế t sớm của phản diện.