Tôi thích ASMR. Nhưng không phải kiểu gõ bàn gõ bút hay tiếng ăn nhóp nhép đâu. Thứ tôi mê là ASMR 18+, dạng thì thầm đầy mời gọi, di*ty talk bằng chất giọng trầm thấp khiến người ta mất kiểm soát.

 Tôi thích ASMR.

Nhưng không phải kiểu gõ bàn gõ bút hay tiếng ăn nhóp nhép đâu. Thứ tôi mê là ASMR 18+, dạng thì thầm đầy mời gọi, di*ty talk bằng chất giọng trầm thấp khiến người ta mất kiểm soát.


Tôi là kiểu người bị k*ch th*ch bởi âm thanh. Một câu nói đúng tông, một tiếng r*n mơ hồ, một nhịp thở sát bên tai — vậy là đầu óc tôi rơi vào trạng thái mơ màng, ư*t át hơn bất kỳ hình ảnh nào.
Vì đam mê đó, tôi nạp VIP cho một kênh chuyên ASMR người lớn. Mỗi tối, tôi đeo tai nghe, tắt đèn, và để giọng nói của một người xa lạ dẫn mình đi qua những ảo tưởng không ai hay biết.
Không phải s**. Là giọng nói, thì thầm bằng tiếng nước ngoài, đôi khi nói những câu không quá t*c nhưng đủ để cơ thể tôi run lên trong vô thức.
Đó chính là bí mật mà tôi giấu kín.
(...)
Năm nay, tôi sắp sửa đi du học. Để có thể nhanh chóng tiến bộ, ngoài việc học ở trung tâm mẹ có mời về cho tôi một gia sư nước ngoài để luyện thêm kỹ năng nói.
Dù tôi khá ổn khoản nghe nhờ nghe ASMR, song tôi thấy không ổn ở khoản nói. Điều đó ảnh hưởng đến việc tôi thi lấy chứng chỉ.
Thầy giáo vui tính, buổi học thử diễn ra vui vẻ thoải mái. Tôi nói với mẹ sẽ học anh ta.
Mọi việc điều ổn, cho đến khi...
Giờ nghỉ giữa buổi, tôi mở laptop, đeo tai nghe, định bật một đoạn ASMR mình lưu sẵn để thư giãn vài phút.
Là một trong những bản tôi nghe đi nghe lại — giọng trầm, ấm, nói tiếng Anh nhưng thì thầm gần như chạm gáy.
"Tell me how wet you are… Use your words, baby." (Cưng ư*t tới mức nào rồi hả? Mở miệng nói thật xem, cưng đang n**g vì ai?)
Tôi chưa kịp thả lỏng, thì tay vướng phải dây tai nghe.
"Tạch."
Âm thanh lập tức bật qua loa ngoài. Cả phòng học lặng như tờ.
“Mmm… good girl. Keep moaning for me like that.” (Ừm, ngoan… tiếng r** của cưng làm anh muốn d** cưng đến th**t t***)
Tôi đơ toàn thân.
Trời ơi! Gia sư của tôi vẫn ở đây mà!!!
Anh ta ngồi cách một bàn, đưa ánh mắt sang. Mày anh ta hơi nhíu lại, môi hơi nhếch nhẹ...
Tôi biết, mình toang rồi!
Tôi vội vàng thoát app ra, suýt làm đổ cả chai nước. Tim đập như trống trận.
Nhưng gia sư của tôi chỉ tặc lưỡi một tiếng, nghiêng đầu:
"Ra là vậy... Hóa ra em thích kiểu này..."
Tôi ngượng, cúi đầu. Xem như không nghe thấy.
Nhưng tôi ngại quá!
(...)
Buổi học hôm sau.
Anh ta đến sớm hơn thường lệ. Mở buổi học bằng một slide trắng tinh với tiêu đề:
“Whispers and Intimacy – Expressive Speaking.” (Âm thanh của h///am mu////ốn — Cách thì thầm khiến người nghe muốn d**g chân ra.)
Tôi siết chặt tay. Linh cảm chẳng lành trào lên.
Anh ta bước đến, đặt một tờ giấy trước mặt tôi. Giọng trầm, cố tình hạ thấp:
“Hôm nay luyện phát âm theo chủ đề… hơi riêng tư một chút. Em đọc to từng dòng nhé.”
Tôi cúi xuống nhìn.
"Do you want me to use my hands or my mouth?" (Em muốn tôi dùng tay hay miệng?)
"Which one do you want me to go into your body?"(Muốn tôi đ** vào trong bằng cái nào?)
"Wow, what a slut, I'm so wet!" (Waoo... Đúng là đồ d** đ**g! Em ư** rồi!"
Tôi ch*t lặng. Mặt nóng ran. Mắt vô thức liếc sang anh ta.
Anh chống tay lên bàn, nghiêng người sát lại. Mùi nước hoa dịu nhẹ lẫn hơi thở sát bên tai:
“Nghe giống đoạn tối qua em mở lắm đấy.”
“Hay… em chỉ thích để người khác nói hộ mình?”
Tôi như bị b*p nghẹt cổ họng. Mắt chớp liên tục, tai đỏ rực.
Anh ta cười khẽ, rất chậm, rất cố ý. Giọng vẫn đều đều, nhưng ánh mắt thì không đùa:
"Nếu biết em thích thế, tôi đã đ* em xuống đây từ đầu rồi."

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Người yêu con đây à?

Ta bị phụ thân thô bạo nuôi dạy ở biên quan suốt mười bảy năm.

Tôi là bạch nguyệt quang đã c h ế t sớm của phản diện.