Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 5, 2025

Tôi là bạch nguyệt quang đã c h ế t sớm của phản diện.

Hình ảnh
  Tôi là bạch nguyệt quang đã c h ế t sớm của phản diện. Mười năm sau khi c h ế t, tôi được hệ thống hồi sinh. Nhiệm vụ là phải đi cứu rỗi hắn người đã hoàn toàn hắc hóa. Nhưng tôi lại mất hết ký ức. Vì vậy khi vừa trông thấy phản diện từ xa, còn chưa kịp lại gần, đã bị thuộc hạ của hắn đuổi thẳng ra ngoài. Lúc tôi chật vật bị ném xuống đất, trước mắt đột nhiên hiện ra vài dòng bình luận nổi lên: 【Lại đến nữa rồi, không đếm nổi đây là người thứ bao nhiêu đến "cứu rỗi" phản diện nữa.】 【Bao nhiêu năm nay, để ổn định tinh thần phản diện, sợ hắn hủy diệt thế giới, hệ thống đã sắp xếp vô số kẻ thay thế để công lược hắn.】 【Có người giống hệt vợ đã khuất của hắn, có người tính cách y hệt, thậm chí còn có người mang theo đầy đủ ký ức của người vợ đã c h ế t...】 【Nhưng không ngoại lệ, tất cả đều thất bại.】 【Người này vừa bình thường vừa không có gì nổi bật, liệu có thể cầm cự được mấy ngày đây?】 1. Khi hệ thống đưa tôi xuyên vào đây, thì phản diện kẻ ảnh hưởng đến sự ổn định của toàn ...

Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ.

Hình ảnh
  Chồng tôi – người đàn ông lạnh lùng, c ấ m d ục, gần đây có chút kỳ lạ. Ra ngoài cùng tôi thì phải che kín từ đầu đến chân, chuông cửa vừa vang lên đã lập tức chui tọt vào tủ quần áo, ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn cưới trên tay tôi. Cho đến một ngày, tôi vô tình phát hiện trong điện thoại anh ấy có một bản ghi chú được đặt mật khẩu: "Ngủ một giấc tỉnh dậy, tôi từ năm mười tám tuổi xuyên tới năm hai mươi tám tuổi." "Tin tốt là: tôi thật sự ở bên cô gái mình đã thầm yêu nhiều năm." "Tin xấu là: trong nhà không có ảnh cưới, tôi không đeo nhẫn cưới, đồ vest trong tủ cũng không phải cỡ của tôi." "…Xong rồi, tôi là kẻ thứ ba." Tôi: Hả?? 1 Ngày thứ hai sau khi dọn vào nhà mới, chồng tôi gặp tai nạn xe hơi, hôn mê suốt một ngày một đêm trong bệnh viện. Bác sĩ nói, ngoài việc mất đi ký ức mười năm, các chỉ số khác đều bình thường. Nhưng tôi cứ cảm thấy, không chỉ là ký ức, mà hành vi của Lục Tầm bây giờ cũng hoàn toà...

Người yêu con đây à?

Hình ảnh
  - Người yêu con đây à? Mẹ tôi nhướng mày, khi thấy tôi đưa một chàng shipper với dáng người thô kệch, tóc cắt sát, ra mắt mẹ. Tôi còn nói, tính khí gã hơi… thất thường. - Hai đứa biết nhau thế nào?– Mẹ tôi hỏi. Tôi kể, mình thấy gã khệ nệ bưng từng bao thực phẩm lên ba tầng thang, lại chẳng lấy tiền tip. Tự nhiên cảnh đó khiến tôi động lòng. Tôi xin số điện thoại, nói chuyện, rồi quen. Mẹ tôi khẽ cười: - Ừ, thì cứ yêu. Nhưng mà, con sẽ khổ đấy! Tôi vui như được mùa. Lúc đó, gã đứng đối diện mẹ tôi, mặt vẫn nghệch ra. Nhưng tôi biết, gã đang vui. _____ Gã không biết cách bộc lộ cảm xúc. Vui, buồn, hạnh phúc, u sầu, gã cũng chỉ có một kiểu mặt. - Hồi đó ông già ổng đánh, mặt trơ như đá thì ổng mới nhanh chán.– Gã nói. Tôi im lặng, không đáp. Từ hôm đó, tôi dạy gã phải cười: - Cười với em mỗi ngày! Bạnh cái hàm ra! Tôi nói, và kéo khóe miệng gã. Lâu dần, gương mặt đó dần có chút cảm xúc. Một ngày, gã về, cầm theo chục ly trà sữa. Tôi đoán gã bị bùng hàng. Mặt gã bỗng nhúm nhó. Gã gà...

Ta bị phụ thân thô bạo nuôi dạy ở biên quan suốt mười bảy năm.

Hình ảnh
 Ta bị phụ thân thô bạo nuôi dạy ở biên quan suốt mười bảy năm. Thế mà người trong kinh thành lại đồn rằng ta được nuôi nấng trong cảnh phú quý ở Giang Nam suốt mười bảy năm, chẳng những tinh thông cầm kỳ thư họa, mà còn dung mạo khuynh quốc khuynh thành. Về sau, nhờ danh tiếng ấy, ta đính hôn rồi thành thân. Phụ thân dặn ta bằng mọi giá phải che giấu thân phận, tuyệt đối không để lộ sơ hở. May thay phu quân ta lạnh lùng như sương tuyết, chẳng mấy khi để ý tới ta, thậm chí còn chán ghét khi trông thấy mặt ta. Có người nhắc nhở, nói người trong lòng thế tử đã sớm qua đời, nên hắn mới mang tâm trạng nặng nề như thế. Ta cũng chẳng mấy bận tâm. Chỉ là một hôm vô tình xông vào mật thất của hắn, lại phát hiện bên trong treo đầy những bức họa vẽ ta. Chính là ta trong thân phận Chiêu Hoa tướng quân, đeo mặt nạ, tay nắm binh quyền. Mà thân phận Chiêu Hoa tướng quân ấy, đã bị ta vứt bỏ từ cái ngày rời khỏi biên quan, giả c.h.ế.t mai danh ẩn tích… 1 "Thế tử phi, thế tử gia đang đợi người tro...

Sau khi liên hôn với cậu bạn thanh mai trúc mã bị điếc, ngày nào chúng tôi cũng làm tì////nh trong oán hận.

Hình ảnh
Sau khi liên hôn với cậu bạn thanh mai trúc mã bị điếc, ngày nào chúng tôi cũng làm tì////nh trong oán hận. Không có tình cảm, chỉ toàn kỹ xảo. Năm năm vừa tròn, vốn định lập tức chấm dứt thỏa thuận. Nhưng trong đầu lại hiện lên cảnh dù anh không nghe thấy gì vẫn cố chạy đi mua hồ lô đường cho tôi, suýt nữa bị xe đâm, khiến lòng tôi mềm nhũn. Cho đến khi tôi định bàn với anh xem có nên tiếp tục sống như vậy không, thì lại nghe tiếng trêu chọc của bạn anh vọng ra từ hành lang: “Ông bạn đóng vai người điếc đến nghiện rồi à?” Phía bên kia tường, Bùi Việt xoay xoay cái máy trợ thính trong tay, tựa vào tường, khóe môi cong lên, cười khẽ: “Chỉ khi tôi giả điếc, cô ấy mới có thể tự do là chính mình.” Tôi ở bên kia bức tường, sững người. Vậy mấy câu bậy bạ tôi nói trên giường… chẳng phải là anh nghe hết rồi sao? 1 Người ta thì yêu thầm trúc mã. Còn tôi thì không. Tôi, c://ăm gh//ét anh. Ghét hồi nhỏ anh chơi pháo phân làm nổ tung lên người tôi. Ghét hồi cấp hai anh dính kẹo cao su vào tóc tôi....

Là bạn từ thuở nhỏ, tôi b//ắt n//ạt cậu thiếu gia nhà họ Bùi suốt hơn chục năm trời.

Hình ảnh
 Là bạn từ thuở nhỏ, tôi b//ắt n//ạt cậu thiếu gia nhà họ Bùi suốt hơn chục năm trời. Cậu ấy không biết nói, tôi thì phiên dịch bừa mấy câu ngôn ngữ ký hiệu của cậu ấy. Bùi Tụng Thanh nói cậu ấy không ăn hải sản. "Tức là cậu ấy không ăn hải sản rẻ tiền, mau mang tôm hùm bông và cua hoàng đế đắt nhất ở đây lên." Bùi Tụng Thanh nói cậu ấy không thích xa hoa. "Có nghĩa là cậu ấy không thích nhận mấy món quà quá lộ liễu, sau này ai muốn tặng quà thì chỉ cần đưa thẻ thôi, kín đáo một chút." Bùi Tụng Thanh nói cậu ấy sợ làm liên lụy đến tôi, không muốn đính hôn. "Cậu ấy nói không muốn đính hôn, chắc là vì muốn trực tiếp kết hôn luôn." "Tôi còn biết làm sao đây, chỉ đành đồng ý thôi." Bùi Tụng Thanh: !  Tối hôm đó, mọi người đều thấy cậu thiếu gia nhỏ nhà họ Bùi đuổi theo tôi, ra dấu tay lia lịa như kết ấn, sốt ruột đến mức suýt khóc. Còn tôi thì cứ nhắm tịt mắt, không nghe, không nghe!

Quên mang chìa khóa nhà, tôi giơ tay ấn chuông: “Con m a trong nhà, mở cửa giùm cái coi.”

Hình ảnh
 Quên mang chìa khóa nhà, tôi giơ tay ấn chuông: “Con m a trong nhà, mở cửa giùm cái coi.” Bên trong im lặng một lúc lâu, mới có giọng nói rụt rè vang lên: “Cô nhớ nhầm rồi, ở đây không có m a đâu.” Tôi bật cười: “Đừng giả vờ nữa. Hai hôm nay cứ thay đồ ngủ là mũi chảy m ,áu giữa chừng. Không phải m ày làm thì còn ai vào đây nữa?” 1 Hai ngày gần đây trong nhà cứ xảy ra chuyện kỳ lạ. Ví dụ như đang tắm thì rèm bị kéo hé ra một khe nhỏ. Lắng nghe kỹ còn có tiếng xì xì khe khẽ nữa. Ban đêm khi ngủ, thỉnh thoảng lại có cảm giác kỳ quái, như có thứ gì đó phấn khích dính chặt lấy lưng mình. Thật sự là... quá k,ích th,ích luôn. Nhưng vì an toàn, tôi vẫn quyết định mời người đến xem thử. Phân vân giữa việc đi tìm đạo sĩ hay bác sĩ, tôi cuối cùng chọn tra cứu trên Mỗ Độ (tức Baidu). Mỗ Độ quả nhiên thần kỳ, chỉ mất hai phút đã "chuẩn đoán" tôi bị u ,ng th ,ư. Lý do là: mấy hôm trước tôi từng bị t ,ai n ,ạn giao thông, đầu có thể đã bị t,ổn th,ương. Thế là sau khi thức dậy, tôi vội vàn...